Tình bạn trọn đời

Đặng Duy Hưng  

Ba người đàn ông—Paul, Frank, và Luis—mỗi tuần đến quán nhậu “Con Lừa Khóc” hai đến ba lần. Lý do chính là họ muốn chung vui với mọi người khi xem TV vào mùa thể thao. Nghe nói họ quen nhau từ thời trung học, đến nay cả ba đều đã “cổ lai hy”, tức hơn 60 năm thân thiết. Cả ba mê banh cà na nhất, nên năm nào cũng mua vé nguyên mùa—8 trận sân nhà—để đi xem cùng nhau.

Hùng thích và gần gũi với ông Paul nhất, bởi trước khi về hưu, ông từng là thầy giáo rồi lên chức hiệu trưởng đáng kính. Nghe chuyện Hùng chân ướt chân ráo mới đến định cư, phải lao động kiếm tiền phụ cấp cho gia đình thân nhân ở Việt Nam, ông góp ý:

“Hoàn cảnh của cháu, nếu muốn học tiếng Anh nhanh để giao tiếp, điều đầu tiên là phải học xem TV thể thao—hai món: côn cầu (hockey), bóng chày (baseball), và banh cà na (football).”

Hùng định hỏi tại sao, nhưng ông đã đọc trước ý nghĩ:

“Hai môn thể thao này dành cho giới bình dân trở lên ở đây, nên bình luận viên TV thường dùng chữ đơn giản, nhẹ nhàng, dễ hiểu. Họ lặp đi lặp lại những ngôn từ nhiều lần, nên sẽ giúp cháu thu nhập tiếng Anh mau chóng. Tuy vậy, quan trọng vẫn là cháu có cố gắng hay không!”

Nghe giọng ông, Hùng chợt nhớ đến thầy Sáu Thiện lớp 7—người luôn dìu dắt, nâng đỡ học sinh yếu kém.

Hùng đến Mỹ được hội thiện nguyện giới thiệu làm ở quán bar này: rửa ly, quét dọn tiệm trước và sau giờ mở cửa. Nhờ nhanh nhẹn, chịu khó làm việc, nên từ chủ quán đến công nhân mọi hạng đều có cảm tình. Nhờ tiền boa mỗi tối chia phần trăm, dù ít vẫn đủ để anh chàng tỵ nạn chi tiêu thoải mái.

Tình cảm giữa anh và ba lão ngày càng gần gũi, nhất là khi bàn bạc về trận banh cùng ngày trên TV. Lâu lâu, anh xin phép trả tiền cho đợt bia hay rượu đầu tiên. Có lúc, anh tự làm chả giò chiên giòn đem cho mấy lão thưởng thức. Dĩ nhiên, cuộc đời có bao giờ xảy ra đúng như ý ta mong ước.

Mùa COVID, mọi hàng quán phải đóng cửa vì sợ lây nhiễm. Hùng thất nghiệp gần một năm mới được đi làm trở lại. Quán mới mở lại, mấy tháng đầu khách còn thưa thớt, chưa ai dám ra ngoài thở chung không khí với người khác. Ngay cả ba lão cũng vắng bóng, chẳng ai biết có chuyện gì xảy ra hay không.

Gần ba tháng sau, mới thấy hai lão trở lại, báo tin buồn: lão Paul “dính” COVID, mất cách đây tám tháng. Hùng đứng sững sờ, nước mắt rơi xuống hai má lúc nào không hay.

Lão Luis vỗ vai Hùng:

“Tụi này có chuyện muốn nói với cháu. Ông Paul có ước nguyện để lại cho cháu vé xem banh cà na đến cuối mùa này. Còn tổng cộng ba trận nữa, đội có thể vào vòng loại. Hãy cầm vé đi xem với tụi tôi, cho lão mãn nguyện nhắm mắt ở thế giới bên kia.”

Hùng chẳng biết nói sao, chỉ nhìn lên trời cao khấn nguyện:

“Mong ông may siêu thoát khỏi chốn trần gian này.”

Chủ nhật tuần sau đó, chưa bao giờ Hùng vui như vậy! Đây là lần đầu tiên anh được ra sân hò hét ủng hộ đội nhà, cùng cổ động viên thân thuộc. Bước vào sân, nghe tiếng nhạc nâng tinh thần, đi chung với mấy chục ngàn người cùng mặc màu áo ủng hộ.

Tiến đến chỗ ngồi, Hùng dự định sẽ mời hai lão ly bia để trả ơn cho niềm vui hôm nay. Rất ngạc nhiên khi đến đúng chỗ, thấy hai cái ghế của hai lão kia vẫn còn trống.

“Không lẽ hai lão đến trễ?”

Vừa ngồi xuống, Hùng nghe đau lưng, có người đứng tuổi lên tiếng:

“Cháu là gì của ba lão Paul, Luis & Frank?”

Hùng thành thật:

“Ba lão là khách uống bia ở tiệm rượu cháu làm.”

Hùng hỏi:

“Cho cháu hỏi, hai ông Luis và Frank hôm nay có đi xem không?”

Người đàn ông biến sắc:

“Cả ba lão đều bị COVID chết cách đây bảy tháng. Nguyên mùa banh này, ba ghế đều để trống. Hôm nay, cháu là người đầu tiên đến ngồi.”

Tóc Hùng như dựng đứng khi nghĩ đến hai lão Luis và Frank mới vừa đến gặp tuần trước… là ma hiện về.

Đặng Duy Hưng  

Related posts